Nam năm nay 34 tuổi, làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty điện lạnh. Công việc ổn định, thu nhập mỗi tháng khoảng hơn 15 triệu, không phải quá dư dả nhưng cũng đủ để vợ chồng anh và đứa con nhỏ sống tằn tiện trong căn nhà thuê ở ngoại ô.
Tính Nam khá đơn giản, đi làm về là phụ vợ nấu cơm, ăn xong thì trông con để vợ dọn dẹp. Ai gặp cũng nói anh hiền và chịu khó. Nhưng trong lòng Nam vẫn có một điều anh nghĩ đến suốt nhiều năm là mở một quán ăn nhỏ.
Ý định đó Nam vẫn giữ trong đầu, nhưng chưa bao giờ dám làm thật. Một phần vì vốn liếng không có, phần khác vì anh sợ rủi ro. Có gia đình rồi, anh nghĩ mình phải chắc chắn hơn trước khi liều.
Chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác vào khoảng 3 tháng trước.
Một hôm, bố mẹ vợ gọi hai vợ chồng Nam về nhà ăn cơm. Sau bữa ăn, ông bà lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, nói sẽ cho Nam 600 triệu để mua ô tô.
Bố vợ nói thẳng rằng con rể đi chiếc xe máy cũ kỹ nhìn không ra dáng. Trong khi mấy nhà hàng xóm quanh đó, con rể người ta toàn đi ô tô về thăm nhà. Ông bảo có chiếc xe đi lại cũng đỡ nắng mưa, mà quan trọng là “nhìn cho đàng hoàng, thành đạt”.
Ảnh minh họa
Nam nghe xong thì bất ngờ thật sự, 600 triệu với anh là một số tiền rất lớn. Nhưng điều đầu tiên hiện lên trong đầu Nam lại không phải là chiếc ô tô, mà là cái quán ăn nhỏ anh từng nghĩ đến.
Tối hôm đó về nhà, Nam ngồi tính toán rất lâu. Anh lên mạng xem thử giá xe, rồi đọc thêm về chi phí sử dụng. Tiền xăng, tiền gửi xe, bảo dưỡng, đăng kiểm… tất cả cộng lại mỗi tháng cũng phải vài triệu. Với mức lương hiện tại của Nam, chiếc xe đó có thể trở thành một gánh nặng.
Trong khi nếu dùng 600 triệu để mở quán ăn, Nam nghĩ mọi chuyện có thể khác. Anh đã từng đi phụ bếp ở một quán nhỏ thời sinh viên nên cũng hiểu phần nào cách vận hành. Trong đầu anh đã hình dung ra một quán ăn bình dân, bán vài món quen thuộc nhưng làm thật chỉn chu.
Nam đem suy nghĩ đó nói với vợ.
Ban đầu vợ anh còn im lặng nghe. Nhưng đến khi Nam nói muốn dùng 600 triệu để đầu tư quán ăn thay vì mua xe, cô lập tức lắc đầu. Cô bảo bố mẹ đã nói rõ là cho tiền mua ô tô, giờ lại đem đi làm việc khác thì không phải phép.
Nam cố giải thích rằng anh không phản đối việc có xe, chỉ là thấy thời điểm này chưa cần thiết. Anh nói chiếc xe nhìn thì oai thật, nhưng mỗi tháng lại phải “nuôi” nó bằng đủ thứ chi phí.
Còn quán ăn nếu làm tốt thì biết đâu lại tạo ra nguồn thu lâu dài.
Ảnh minh họa
Vài ngày sau, bố mẹ vợ biết được ý định của Nam. Bố vợ nói thẳng rằng ông bà cho tiền là để mua xe, không phải để đem đi “đánh cược” vào việc kinh doanh.
Mẹ vợ thì nói đàn ông nhiều khi thích mơ mộng, cứ tưởng mình kinh doanh là kiếm ra tiền ngay được... Nam ngồi nghe hết, hầu như không cãi lại câu nào.
Sau hôm đó, cuốn sổ tiết kiệm lại nằm ở nhà bố mẹ vợ.
Nam thì vẫn đi làm mỗi ngày bằng chiếc xe máy cũ. Thỉnh thoảng, khi đi ngang qua những quán ăn đông khách ven đường, anh lại nhìn vào một lúc lâu.
Bạn bè nghe chuyện thì cũng khuyên đủ kiểu. Người bảo có tiền cho thì cứ mua xe, người lại nói Nam nên mạnh dạn làm điều mình muốn. Nhưng cuối cùng, người phải quyết định vẫn là Nam.
Những tình huống như của Nam thực ra không hiếm. Nhiều gia đình tặng con cái hoặc con rể một khoản tiền với mục đích rất cụ thể, thường là mua nhà, mua xe, hoặc những thứ mang tính “nhìn thấy được”. Trong khi đó, người nhận lại có suy nghĩ khác, muốn dùng tiền để đầu tư hoặc làm ăn.
Vấn đề nằm ở cách nhìn về giá trị của đồng tiền.
Với mức thu nhập khoảng hơn 15 triệu một tháng như Nam, việc sở hữu ô tô không phải là không thể, nhưng chắc chắn sẽ tạo thêm áp lực tài chính. Một chiếc xe không chỉ là tiền mua ban đầu, mà còn là chi phí xăng, bảo dưỡng, gửi xe, bảo hiểm, đăng kiểm… Nếu không có nguồn thu nhập đủ rộng, việc “nuôi xe” có thể khiến ngân sách gia đình bị bó lại.
Ở góc độ tài chính thuần túy, ông cho rằng suy nghĩ của Nam cũng có lý. Dùng 600 triệu để tạo ra một nguồn thu mới, nếu làm tốt, có thể mang lại giá trị lâu dài hơn một tài sản tiêu dùng.
Nhưng kinh doanh không phải là con đường chắc chắn. Quán ăn có thể đông khách, nhưng cũng có thể thua lỗ, đặc biệt với những người lần đầu bắt đầu. Vì vậy nếu Nam thật sự muốn mở quán, anh cần chuẩn bị kế hoạch rõ ràng: địa điểm, chi phí thuê mặt bằng, chi phí nguyên liệu, thời gian duy trì trước khi có lãi.
Một chiếc ô tô có thể chỉ là phương tiện đi lại với Nam, nhưng với bố mẹ vợ, đó có thể là niềm tự hào, là cảm giác con cái đã ổn định. Hai cách nhìn đó đều có lý do của nó.
Vì thế, thay vì chỉ tranh luận nên mua xe hay mở quán, Nam có thể ngồi lại cùng vợ và gia đình vợ, nói rõ kế hoạch của mình. Nếu anh chứng minh được rằng việc kinh doanh có tính toán và không phải một quyết định bốc đồng, có thể mọi người sẽ dần hiểu hơn.
Một khoản tiền 600 triệu có thể mua được nhiều thứ, nhưng nếu không có sự đồng thuận, nó cũng có thể trở thành nguyên nhân của rất nhiều áp lực.
Câu chuyện của Nam vì thế không chỉ là chuyện mua xe hay mở quán, mà là câu chuyện quen thuộc của nhiều gia đình khi đứng trước một khoản tiền lớn và những lựa chọn rất khác nhau. Có lẽ điều khó nhất không phải là quyết định dùng tiền vào đâu, mà là làm sao để mọi người trong gia đình cùng cảm thấy yên tâm với quyết định đó.
Adblock test (Why?)
Tính Nam khá đơn giản, đi làm về là phụ vợ nấu cơm, ăn xong thì trông con để vợ dọn dẹp. Ai gặp cũng nói anh hiền và chịu khó. Nhưng trong lòng Nam vẫn có một điều anh nghĩ đến suốt nhiều năm là mở một quán ăn nhỏ.
Ý định đó Nam vẫn giữ trong đầu, nhưng chưa bao giờ dám làm thật. Một phần vì vốn liếng không có, phần khác vì anh sợ rủi ro. Có gia đình rồi, anh nghĩ mình phải chắc chắn hơn trước khi liều.
Chuyện bắt đầu rẽ sang hướng khác vào khoảng 3 tháng trước.
Một hôm, bố mẹ vợ gọi hai vợ chồng Nam về nhà ăn cơm. Sau bữa ăn, ông bà lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm, nói sẽ cho Nam 600 triệu để mua ô tô.
Bố vợ nói thẳng rằng con rể đi chiếc xe máy cũ kỹ nhìn không ra dáng. Trong khi mấy nhà hàng xóm quanh đó, con rể người ta toàn đi ô tô về thăm nhà. Ông bảo có chiếc xe đi lại cũng đỡ nắng mưa, mà quan trọng là “nhìn cho đàng hoàng, thành đạt”.
Ảnh minh họa
Nam nghe xong thì bất ngờ thật sự, 600 triệu với anh là một số tiền rất lớn. Nhưng điều đầu tiên hiện lên trong đầu Nam lại không phải là chiếc ô tô, mà là cái quán ăn nhỏ anh từng nghĩ đến.
Tối hôm đó về nhà, Nam ngồi tính toán rất lâu. Anh lên mạng xem thử giá xe, rồi đọc thêm về chi phí sử dụng. Tiền xăng, tiền gửi xe, bảo dưỡng, đăng kiểm… tất cả cộng lại mỗi tháng cũng phải vài triệu. Với mức lương hiện tại của Nam, chiếc xe đó có thể trở thành một gánh nặng.
Trong khi nếu dùng 600 triệu để mở quán ăn, Nam nghĩ mọi chuyện có thể khác. Anh đã từng đi phụ bếp ở một quán nhỏ thời sinh viên nên cũng hiểu phần nào cách vận hành. Trong đầu anh đã hình dung ra một quán ăn bình dân, bán vài món quen thuộc nhưng làm thật chỉn chu.
Nam đem suy nghĩ đó nói với vợ.
Ban đầu vợ anh còn im lặng nghe. Nhưng đến khi Nam nói muốn dùng 600 triệu để đầu tư quán ăn thay vì mua xe, cô lập tức lắc đầu. Cô bảo bố mẹ đã nói rõ là cho tiền mua ô tô, giờ lại đem đi làm việc khác thì không phải phép.
Nam cố giải thích rằng anh không phản đối việc có xe, chỉ là thấy thời điểm này chưa cần thiết. Anh nói chiếc xe nhìn thì oai thật, nhưng mỗi tháng lại phải “nuôi” nó bằng đủ thứ chi phí.
Còn quán ăn nếu làm tốt thì biết đâu lại tạo ra nguồn thu lâu dài.
Ảnh minh họa
Vài ngày sau, bố mẹ vợ biết được ý định của Nam. Bố vợ nói thẳng rằng ông bà cho tiền là để mua xe, không phải để đem đi “đánh cược” vào việc kinh doanh.
Mẹ vợ thì nói đàn ông nhiều khi thích mơ mộng, cứ tưởng mình kinh doanh là kiếm ra tiền ngay được... Nam ngồi nghe hết, hầu như không cãi lại câu nào.
Sau hôm đó, cuốn sổ tiết kiệm lại nằm ở nhà bố mẹ vợ.
Nam thì vẫn đi làm mỗi ngày bằng chiếc xe máy cũ. Thỉnh thoảng, khi đi ngang qua những quán ăn đông khách ven đường, anh lại nhìn vào một lúc lâu.
Bạn bè nghe chuyện thì cũng khuyên đủ kiểu. Người bảo có tiền cho thì cứ mua xe, người lại nói Nam nên mạnh dạn làm điều mình muốn. Nhưng cuối cùng, người phải quyết định vẫn là Nam.
Những tình huống như của Nam thực ra không hiếm. Nhiều gia đình tặng con cái hoặc con rể một khoản tiền với mục đích rất cụ thể, thường là mua nhà, mua xe, hoặc những thứ mang tính “nhìn thấy được”. Trong khi đó, người nhận lại có suy nghĩ khác, muốn dùng tiền để đầu tư hoặc làm ăn.
Vấn đề nằm ở cách nhìn về giá trị của đồng tiền.
Với mức thu nhập khoảng hơn 15 triệu một tháng như Nam, việc sở hữu ô tô không phải là không thể, nhưng chắc chắn sẽ tạo thêm áp lực tài chính. Một chiếc xe không chỉ là tiền mua ban đầu, mà còn là chi phí xăng, bảo dưỡng, gửi xe, bảo hiểm, đăng kiểm… Nếu không có nguồn thu nhập đủ rộng, việc “nuôi xe” có thể khiến ngân sách gia đình bị bó lại.
Ở góc độ tài chính thuần túy, ông cho rằng suy nghĩ của Nam cũng có lý. Dùng 600 triệu để tạo ra một nguồn thu mới, nếu làm tốt, có thể mang lại giá trị lâu dài hơn một tài sản tiêu dùng.
Nhưng kinh doanh không phải là con đường chắc chắn. Quán ăn có thể đông khách, nhưng cũng có thể thua lỗ, đặc biệt với những người lần đầu bắt đầu. Vì vậy nếu Nam thật sự muốn mở quán, anh cần chuẩn bị kế hoạch rõ ràng: địa điểm, chi phí thuê mặt bằng, chi phí nguyên liệu, thời gian duy trì trước khi có lãi.
Một chiếc ô tô có thể chỉ là phương tiện đi lại với Nam, nhưng với bố mẹ vợ, đó có thể là niềm tự hào, là cảm giác con cái đã ổn định. Hai cách nhìn đó đều có lý do của nó.
Vì thế, thay vì chỉ tranh luận nên mua xe hay mở quán, Nam có thể ngồi lại cùng vợ và gia đình vợ, nói rõ kế hoạch của mình. Nếu anh chứng minh được rằng việc kinh doanh có tính toán và không phải một quyết định bốc đồng, có thể mọi người sẽ dần hiểu hơn.
Một khoản tiền 600 triệu có thể mua được nhiều thứ, nhưng nếu không có sự đồng thuận, nó cũng có thể trở thành nguyên nhân của rất nhiều áp lực.
Câu chuyện của Nam vì thế không chỉ là chuyện mua xe hay mở quán, mà là câu chuyện quen thuộc của nhiều gia đình khi đứng trước một khoản tiền lớn và những lựa chọn rất khác nhau. Có lẽ điều khó nhất không phải là quyết định dùng tiền vào đâu, mà là làm sao để mọi người trong gia đình cùng cảm thấy yên tâm với quyết định đó.
Adblock test (Why?)