Hối hận khi lấy vợ kém 8 tuổi, giờ lại nhớ người cũ vì một chuyện mà bỏ lỡ

FED

Well-known member
Bài đăng
18,333
Lượt thích
2
Fcoin
38.76FC
Có những quyết định trong đời, lúc đưa ra thì tưởng như rất bình thường, nhưng sau này nhìn lại mới thấy đó là sai lầm khiến mình day dứt mãi. Tôi sinh năm 1995. Vợ tôi sinh năm 2003. Chúng tôi cưới nhau cách đây chưa lâu, mới hơn nửa năm thôi. Nhưng chừng ấy thời gian cũng đủ để tôi nhận ra rằng cuộc hôn nhân này dường như đã đi sai ngay từ đầu.

Những ngày đầu sống chung với bố mẹ tôi, mọi chuyện đã bắt đầu bộc lộ. Vợ tôi gần như không đụng tay vào việc nhà. Sáng nào cô ấy cũng ngủ đến tận 9–10 giờ mới dậy. Trong khi bố mẹ tôi đã dậy từ sớm, lo chợ búa, nấu nướng. Nếu bố mẹ nấu cơm thì cô ấy xuống ăn, ăn xong lại lên phòng, bát đũa để đó. Còn nếu hôm nào không có cơm nhà, cô ấy cũng chẳng hỏi han gì, tự ra ngoài ăn rồi về.

Nhà cửa thì bừa bộn. Quét nhà, lau nhà, dọn dẹp… gần như đều là bố mẹ tôi làm. Quần áo của hai vợ chồng cũng để bố mẹ giặt. Bố mẹ tôi nhờ cô ấy làm việc gì, cô ấy thường tìm cớ đi ra ngoài. Có khi xách túi bảo đi làm, nhưng thực chất chỉ là đi chơi hoặc đi đâu đó cho khuất mắt.

Ban đầu tôi còn nghĩ cô ấy còn trẻ, chưa quen nếp sống gia đình nên cố gắng nhẫn nhịn. Nhưng mọi thứ ngày càng khiến không khí trong nhà trở nên căng thẳng. Cuối cùng, bố mẹ tôi thẳng thắn nói rằng nếu hai vợ chồng không tự lập được thì nên ra ở riêng.

alt


(Ảnh minh hoạ)


Chúng tôi dọn ra ngoài. Nhưng khi sống riêng rồi, tôi mới thấy mọi chuyện còn tệ hơn. Mỗi ngày cô ấy đều ngủ đến gần trưa. Dậy ăn uống xong lại nằm lướt điện thoại đến tận chiều. Khoảng 4 giờ chiều mới bắt đầu thay đồ đi ra ngoài. Lúc thì đi ăn, lúc đi tập gym, lúc lại đi chụp hình sống ảo với bạn bè.

Công việc của cô ấy là makeup, nhưng một tháng cũng chỉ đi làm vài buổi. Tiền sinh hoạt trong nhà gần như đều do tôi lo. Cô ấy tiêu tiền khá thoải mái. Nếu tôi đưa tiền chậm hoặc nói chuyện chi tiêu, cô ấy lập tức nổi nóng, làm ầm lên.

Những cuộc cãi vã giữa hai vợ chồng ngày càng nhiều. Có hôm tôi đi làm về muộn, bước vào nhà chỉ thấy một căn phòng bừa bộn và người vợ đang nằm lướt điện thoại, tôi thực sự cảm thấy mệt mỏi. Đã nhiều lần tôi tự hỏi: vì sao mọi thứ lại thành ra thế này?

Và rồi tôi lại nhớ đến người cũ. Bạn gái cũ của tôi sinh năm 2000. Cô ấy không phải kiểu con gái quá nổi bật, nhưng rất hiền. Hiền đến mức nhiều lúc tôi thấy cô ấy quá mềm lòng, dễ khóc, thật thà và trầm tính. Khi còn yêu nhau, tôi từng nghĩ cô ấy “một màu”. Công việc của tôi buôn bán, nên tôi luôn nghĩ mình cần một người vợ lanh lợi, hoạt bát, sau này còn có thể phụ giúp làm ăn.

Đúng lúc đó, một người khách quen giới thiệu cho tôi vợ hiện tại. Ban đầu chúng tôi chỉ kết bạn nói chuyện bình thường, vì cả hai lúc ấy đều đang có người yêu. Nhưng rồi mọi thứ dần thay đổi. Bạn gái tôi phát hiện chuyện tôi nói chuyện với cô ấy và quyết định chia tay.

Sau đó, chính vợ hiện tại là người chủ động tán tỉnh tôi. Khi ấy tôi vừa buồn vì chuyện tình cảm, lại thấy cô ấy khá năng động, lại thường xuyên ra cửa hàng giúp bán hàng nên dần dần chúng tôi tiến tới. Chuyện kết hôn diễn ra khá nhanh. Một phần vì tôi cũng đã đến tuổi, một phần vì lúc đó tôi nghĩ mình đã chọn đúng người.

Dù bố mẹ tôi không thật sự thích cô ấy, nhưng cuối cùng họ vẫn đồng ý. Chỉ là tôi không ngờ, sau khi cưới, con người cô ấy lại khác xa những gì tôi từng nghĩ. Bây giờ, có những ngày tôi đi làm về mà không muốn bước vào nhà. Không phải vì công việc mệt, mà vì cảm giác ngột ngạt trong cuộc hôn nhân này. Tôi lại nghĩ về người cũ.

Tôi nghe bạn bè nói cô ấy vẫn độc thân. Vẫn sống như trước, hiền lành và giản dị. Còn tôi thì đang mắc kẹt trong một cuộc hôn nhân khiến mình ngày càng kiệt sức. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng hay buông bỏ. Nếu bỏ, tôi sợ mình mang tiếng là người đàn ông không trách nhiệm. Nhưng nếu tiếp tục, tôi thật sự không biết mình còn chịu đựng được bao lâu.

Nhiều đêm nằm nghĩ, tôi chỉ thấy một điều rõ ràng nhất: giá như ngày đó tôi suy nghĩ kỹ hơn trước khi quyết định kết hôn. Giờ đây, tôi chỉ còn biết tự hỏi mình một câu… Liệu cuộc hôn nhân này còn có thể cứu vãn được nữa không? Hay tất cả đã đi quá xa rồi?

(Tâm sự của độc giả)


Adblock test (Why?)
 
Top