Bà nói nhớ cháu chuyển 116 triệu bảo về quê nửa tháng, vừa đồng ý tôi sững sờ vì tài khoản mất sạch

FED

Well-known member
Bài đăng
18,456
Lượt thích
2
Fcoin
38.76FC

Người bà cả đời tằn tiện, luôn dành phần tốt nhất cho con cháu


Ba năm nay, kể từ khi tốt nghiệp đại học và vào Thâm Quyến làm việc, tôi rất ít khi về quê. Bố mẹ đi làm xa, trong nhà chỉ còn bà nội sống một mình. Mỗi lần gọi điện, bà luôn nói mình vẫn khỏe, dặn tôi yên tâm làm việc, không phải lo cho bà.

Thế nên khi nghe bà run run nói: "Bà nhớ cháu rồi, bà chuyển cho cháu 30.000 tệ (khoảng 116 triệu đồng), cháu về ở với bà nửa tháng nhé", tôi vừa thấy ấm lòng vừa không khỏi lo lắng.

Một người già ở quê, 30.000 tệ không phải con số nhỏ. Tôi hỏi dồn, bà chỉ giục mau về, còn bảo sẽ nấu món thịt kho tôi thích nhất. Cúp máy, lòng tôi ngổn ngang. Tôi biết bà thương cháu, nhưng cũng sợ bà đã vét hết tiền tích cóp chỉ để gọi tôi về nhà.

Tôi xin nghỉ phép ngay trong đêm, thu dọn hành lý, mua vé tàu trở về quê.

Bà nội tôi là mẫu người phụ nữ nông thôn điển hình, tảo tần và nhẫn nại. Ông mất sớm, một mình bà nuôi bố tôi khôn lớn, rồi lại đỡ đần chăm sóc tôi từ nhỏ. Trong ký ức của tôi, bà lúc nào cũng dậy sớm làm khuya, tiết kiệm từng đồng, chẳng nỡ ăn ngon hay mặc đẹp.

Bà nói nhớ cháu chuyển 116 triệu bảo về quê nửa tháng, vừa lên tàu tôi sững sờ vì tài khoản mất sạch - Ảnh 1.


Bà nội tôi là mẫu người phụ nữ nông thôn điển hình, tảo tần và nhẫn nại. (Ảnh: Sohu)


Hồi nhỏ, tôi thích ăn thịt, bà luôn gắp phần ngon nhất cho tôi rồi bảo mình răng yếu, không ăn được. Mỗi lần tôi cần mua sách vở, bà lại lặng lẽ lấy những tờ tiền cũ giấu dưới gối đưa cho tôi, vừa đếm vừa dặn phải cố gắng học hành. Ngày tôi lên đại học, gia đình rất khó khăn, bà còn dúi vào tay tôi một túi vải bên trong có 2.000 tệ, toàn tiền lẻ bà dành dụm suốt hai năm từ việc nhặt ve chai, may vá thuê.

Cầm số tiền ấy trong tay, tôi hiểu đó không chỉ là tiền, mà là cả một đời hy sinh.

Sau khi ra trường, có việc làm ổn định, tháng lương đầu tiên tôi gửi cho bà 2.000 tệ. Qua điện thoại, bà vui như một đứa trẻ, cứ nói rằng đời bà như vậy là mãn nguyện rồi. Từ đó đến nay, tháng nào tôi cũng chuyển tiền về cho bà, từ 2.000 tệ lên 5.000 tệ mỗi tháng. Bà luôn bảo đủ rồi, để tôi dành tiền cưới vợ, nhưng tôi biết cuộc sống của bà không hề dễ dàng.

Năm ngoái, khi về quê ăn Tết, tôi nhận ra bà gầy hơn trước rất nhiều. Hỏi thế nào bà cũng chỉ cười, nói già rồi thì vậy. Mãi đến khi lén hỏi hàng xóm, tôi mới biết bà thường xuyên chóng mặt, đi lại không còn vững. Tôi đưa bà tới bệnh viện huyện khám, bác sĩ kết luận bà bị cao huyết áp và thiếu máu não nhẹ, phải uống thuốc dài ngày. Nhìn đơn thuốc, bà nhíu mày vì xót tiền. Còn tôi thì đóng luôn nửa năm tiền điều trị, dặn bác sĩ giữ liên lạc để theo dõi thường xuyên.

Tin nhắn trên tàu khiến tôi chết lặng


Năm nay vì công việc bận rộn, tôi chưa thể về quê. Điều khiến tôi day dứt là dạo gần đây bà gọi điện nhiều hơn hẳn. Trước kia bà sợ làm phiền cháu, còn giờ cứ cách vài hôm lại hỏi: "Bao giờ cháu về?".

Tôi luôn đáp rằng đợi xong dự án sẽ về. Nhưng dự án này nối tiếp dự án khác, lời hứa cứ bị lùi mãi.

Cho tới hôm trước, giọng bà đột nhiên trở nên yếu ớt và khẩn thiết hơn bao giờ hết. Bà nói chỉ hơi mệt, rồi nhỏ giọng xin tôi thu xếp vài ngày về quê ở với bà. Tôi chợt thấy bất an. Một người luôn sợ làm phiền con cháu như bà, nếu không phải có chuyện gì thật sự nghiêm trọng, hẳn sẽ không mở lời như thế.

Tôi lập tức đồng ý. Bà nói sẽ chuyển cho tôi ít tiền làm lộ phí và chi tiêu dọc đường. Tôi từ chối, nhưng bà vẫn kiên quyết.

Bà nói nhớ cháu chuyển 116 triệu bảo về quê nửa tháng, vừa lên tàu tôi sững sờ vì tài khoản mất sạch - Ảnh 2.


Ngồi trên chuyến tàu đêm về quê, tôi cứ mãi nghĩ đến bà. (Ảnh: Sohu)


Ngồi trên chuyến tàu đêm về quê, tôi cứ mãi nghĩ đến bà. Nghĩ đến dáng lưng đã còng, gương mặt gầy đi trong bức ảnh chụp trước cửa nhà cũ. Nghĩ đến những đêm tôi sốt cao, bà thức trắng chườm khăn, đút thuốc, ôm tôi vào lòng. Càng nghĩ, tôi càng thấy mình đã nợ bà quá nhiều lần trở về.

Giữa lúc tàu đang lao đi trong đêm, điện thoại bỗng rung lên. Tôi cứ ngỡ đó là tin nhắn xác nhận mình đã nhận được tiền bà chuyển. Nhưng khi mở ra, cả người tôi cứng đờ.

Tin nhắn ngân hàng ghi rõ: tài khoản đuôi 3456 vừa chi ra 30.000 tệ.

Tôi không tin vào mắt mình. Không phải nhận vào, mà là chi ra. Tôi vội mở ứng dụng ngân hàng kiểm tra. Số dư quả thực đã giảm 30.000 tệ. Lịch sử giao dịch cho thấy số tiền được chuyển tới một tài khoản lạ, chủ tài khoản mang tên Vương Tú Anh, trùng tên bà nội tôi.

Nhưng điều đáng nói là số tài khoản ấy hoàn toàn không phải thẻ ngân hàng của bà. Chính tôi là người đưa bà đi làm thẻ năm xưa, nên không thể nhầm được.

Tôi lập tức gọi cho bà, nhưng đầu dây chỉ là tín hiệu bận. Gọi liên tiếp nhiều lần vẫn không được, tôi bắt đầu hoảng loạn và vội liên lạc với bố mẹ.

Sự thật trong bệnh viện và cú sốc khiến tôi đổi cả cuộc đời


Mười phút sau, bố gọi lại với giọng nặng trĩu. Hàng xóm báo rằng chiều hôm đó bà bất ngờ ngất xỉu, được đưa vào cấp cứu tại bệnh viện huyện. Người vẫn chưa ra khỏi phòng cấp cứu.

Tôi chết lặng. Vậy người gọi điện cho tôi trước đó là ai?

Theo những gì gia đình tìm hiểu được, ở bệnh viện có một phụ nữ tự xưng là em họ của bà, tỏ ra rất nhiệt tình, còn nói sẽ ứng tiền viện phí trước. Nhưng bố tôi khẳng định chưa từng nghe tới người thân nào như vậy. Điều đáng sợ hơn là người phụ nữ ấy nắm rất rõ tình trạng gia đình, bệnh tình của bà, thậm chí còn biết cả chuyện tôi đều đặn chuyển tiền mỗi tháng.

Hóa ra, kẻ đó đã lợi dụng lúc bà hôn mê để lấy điện thoại, giả danh bà gọi cho tôi rồi dàn cảnh lừa chuyển tiền.

Khi tàu tới ga lúc 2 giờ sáng, tôi bắt taxi đến thẳng bệnh viện. Trước cửa phòng cấp cứu là bố mẹ tôi cùng vài người hàng xóm đang đứng chờ. Còn người phụ nữ kia đã biến mất. Trích xuất camera cho thấy, cô ta lợi dụng lúc bà bất tỉnh để lấy điện thoại trong túi rồi rời đi.

May mắn là bà được cứu sống, dù vẫn để lại di chứng sau cơn nhồi máu não. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên bà cố nói, bằng giọng ngọng nghịu và yếu ớt, lại là lời xin lỗi vì đã để tôi bị lừa.

Bà nói nhớ cháu chuyển 116 triệu bảo về quê nửa tháng, vừa lên tàu tôi sững sờ vì tài khoản mất sạch - Ảnh 3.


Sự hiện diện, sự quan tâm và quãng thời gian thật sự ở cạnh người già mới là điều họ cần nhất. (Ảnh: Sohu)


Nghe đến đó, tôi không cầm được nước mắt. Tôi hiểu rằng điều khiến mình đau nhất không chỉ là số tiền bị mất, mà còn là cảm giác bất lực khi người thân cần mình nhất thì mình lại không ở bên.

Sau này, công an bắt được kẻ lừa đảo và gia đình lấy lại được phần lớn số tiền. Nhưng cú sốc ấy vẫn không thể xóa đi. Nó khiến tôi nhận ra một điều: hiếu thảo không chỉ là gửi tiền đều đặn mỗi tháng. Sự hiện diện, sự quan tâm và quãng thời gian thật sự ở cạnh người già mới là điều họ cần nhất.

Sau khi bà xuất viện, tôi quyết định nghỉ việc ở Thâm Quyến, trở về quê sống gần bà. Thu nhập có thể ít hơn trước, nhưng mỗi sáng được nghe bà gọi dậy ăn cơm, mỗi tối được cùng bà đi dạo, với tôi, đó mới là cuộc sống đáng giá.

Tôi vẫn giữ nguyên tin nhắn ngân hàng ngày hôm ấy. Nó giống như một lời nhắc nhở cay đắng: trong một thế giới nhiều rủi ro, điều quan trọng nhất không phải là kiếm được bao nhiêu tiền, mà là có kịp ở bên và bảo vệ những người mình yêu thương hay không.

Theo Sohu, Sina, 163


Adblock test
(Why?)
 
Top