Schmeichel & câu chuyện bí ẩn về MU

notAbot

Well-known member
Bài đăng
1,614
Lượt thích
12
Fcoin
23,682.86FC
Peter Schmeichel, nhà vô địch Euro 1992, nhân vật chủ chốt trong cú ăn 3 huyền thoại của Man United năm 1999 là một huyền thoại của "Quỷ đỏ" lẫn đội tuyển Đan Mạch. Khi lên danh sách những thủ môn vĩ đại nhất thế giới qua mọi thời đại, người ta khó có thể bỏ qua cái tên Schmeichel. Câu chuyện của ông đáng để các fan của MU chờ đợi.

Schmeichel: "Tôi thích trở thành Đức Giáo hoàng"





* Albert Camus, Eduardo Chillida, Giáo hoàng, Julio Iglesias, ông muốn mình trở thành ai? Ông có phải là một thủ môn theo khuôn mẫu không?

Thủ môn là một phần của đội bóng, nhưng lại có cách chơi hoàn toàn đặc thù. Để trở thành một thủ môn giỏi bạn phải có cá tính mạnh mẽ, thật quyết đoán vì phần lớn bạn phải thi đấu một mình. Thủ môn sẽ là người sửa chữa sai lầm của các cầu thủ phía trên. Nhưng nếu phạm sai lầm, không ai ở phía sau lưng để giúp bạn cả. Vì thế để trở thành một thủ môn giỏi, bạn buộc phải có cá tính của riêng mình, khó mà học theo một khuôn mẫu nào được. Còn muốn thành ai ư? Tôi thích trở thành Đức Giáo hoàng.



* Đến tận năm 27 tuổi ông mới sang Man United. Có bao giờ ông nghĩ cơ hội chuyển qua một đội bóng lớn đã qua đi với mình?

Đúng là ở tuổi ấy là hơi trễ để khởi đầu một sự nghiệp đỉnh cao, nhưng tôi chưa bao giờ từ bỏ. Đến tận 23 tuổi tôi mới ký hợp đồng chuyên nghiệp đầu tiên trong đời, một phần cũng vì hệ thống giấy tờ phức tạp ở Đan Mạch. Tôi đã có 4 năm thành công tại Brondy, dù ở đó tôi giống một kẻ học nghề hơn. Tôi luôn nghĩ tới cơ hội khoác áo một đội bóng lớn rồi sẽ đến với mình, bất chấp tuổi tác.



* Ông học kỹ thuật "cú nhảy ngôi sao" ở đâu?

Tôi vẫn chơi bóng ném thường xuyên cho đến khi gia nhập United đấy chứ. Và trong môn này, tôi chơi ở nhiều vị trí khác nhau chứ không chỉ là thủ môn.

"Cú nhảy ngôi sao" (khi Schmeichel nhảy lên, anh giang cả tay, chân ra giống như một ngôi sao vậy) là một kỹ thuật quan trọng của thủ môn bóng ném. Khi phải đón đỡ một quả đánh đầu, cơ hội để cản phá là không cao, kỹ thuật này giúp bạn tăng thêm cơ hội bởi vì bóng có thể chạm vào tay hoặc chân bạn.



* Có thật là ông phải cần đến liệu pháp tâm lý để vượt qua cú sốc sau khi chứng kiến David Busst bị gãy chân? Rồi ông đã đấu nốt những phút tiếp theo của trận đấu thế nào?

Không, tôi chưa từng nhờ đến bác sĩ tâm lý, dù đấy là một trải nghiệm không dễ chịu chút nào. Tôi đã chứng kiến và nghe cả tiếng xương gãy. Khi ấy mới là đầu trận và chúng tôi buộc phải thắng trận ấy. Sân vận động đang rất cuồng nhiệt bỗng trở nên chùng xuống sau sự cố ấy. Cả 2 đội bóng đều rời sân lặng lẽ vào cuối trận. Những gì chúng tôi đã chứng kiến thật là kinh khủng. Nó là một bị kịch.

Chúng tôi đã thăm viếng và động viên David những ngày sau đó, anh ấy phải mổ liên tục. Một năm sau đó chúng tôi tổ chức trận đấu vinh danh sự nghiệp của David. Trận đấu ấy diễn ra vào thời gian nghỉ hè, nhưng mọi cầu thủ United đều đăng ký để được tham gia. Một năm sau nữa tôi lại có dịp gặp lại David. Anh ấy bảo mình vui với cuộc sống hiện tại, được dạy bóng đá cho bọn trẻ tại Coventry. Tôi cũng vui cho anh ấy. Những chấn thương kinh khủng như thế có thể xảy ra với bất kỳ ai.

Schmeichel & câu chuyện bí ẩn về MU (Kỳ 1) - 1


Schmeichel và ông thầy đáng kính​



* Việc cãi nhau với Eric Cantona sẽ như thế nào? Ông có thói quen lạ lùng nào không?

Tôi sẽ không bao giờ bình luận về chuyện này. Đấy là việc riêng tư. Eric Cantona là một người bạn rất tốt của tôi, những gì xảy ra giữa tôi và anh ấy nên để chúng tôi tự biết với nhau là hơn.



* Chuyện vui nhất với Fergie (HLV Alex Ferguson) là gì? Ông kể được chứ?

Không, cũng không kể được.



* Sai lầm tai hại nhất của ông là gì?

Thật sự là rất ít. Tôi cũng có may mắn là những sai lầm của tôi cũng không để lại những hậu quả nghiêm trọng. Và trong những lần mà tôi phạm sai lầm ấy, các đồng đội cũng đã khỏa lấp rất tốt khi ghi 2-3 bàn ở đầu sân bên kia.

Có lẽ sai lầm lớn nhất của tôi là tại Cúp FA, trận đấu Barnsley. Tôi phá bóng hụt và bị đối phương tận dụng ghi bàn. M.U bị loại khỏi Cúp FA cũng bởi bàn thua ấy.



* Ông nghĩ gì trong đầu khi lao vào vòng cấm của Bayern Munich khi đội nhà vẫn đang bị dẫn 0-1 những phút cuối trận chung kết Champions League 1999?

Tôi nghĩ: ghi bàn thôi. Đấy là điều tôi vẫn làm khi đội nhà chỉ thua với cách biệt 1 bàn trong những phút cuối. Bởi vì thua 0-1 hay 0-2 thì cũng là thua thôi, còn nếu hên thì tôi có thể giúp mang lại bàn gỡ 1-1 thì sao. Tôi là một người cao to, mặc đồ khác biệt, sẽ khiến các hậu vệ đối phương ít nhiều phân tâm và điều ấy sẽ mở ra những cơ hội. Đó là chưa kể việc kèm người của đối phương đã được lên kế hoạch từ trước, nhưng có ai lên kế hoạch kèm thủ môn bao giờ?



* Ông còn nhớ và còn tức với cú tung người sút bóng của mình vào lưới Wimbledon hồi 1997 không được công nhận? Nếu bàn ấy mà thành công, đấy phải là pha ghi bàn đẹp nhất của một thủ môn qua mọi thời đại...

Tiếc chứ, tiếc vô cùng, nhưng trọng tài biên đã đúng, tôi đã việt vị. Đấy là một trận đấu tại Cúp FA, tôi có thể quân bình tỷ số và, tất nhiên, đấy đã có thể là bàn đẹp nhất của một thủ môn qua mọi thời đại.



* Có bao giờ ông đi quá xa trong việc la hét các hậu vệ. Họ có giận ông không? Giải quyết chuyện này sau trận đấu có dễ không?

Việc này đơn giản mà. Vòng cấm là của tôi, họ phải theo sự điều động của tôi. Tôi không bao giờ đi quá xa và cũng chả có việc gì phải giải quyết sau trận đấu cả.



* Con trai Kasper của ông giỏi đến đâu? Ông có bao giờ la hét và chỉ trích cậu ấy không?

Tôi không muốn trả lời câu này.



* Roy Keane chỉ trích ông tơi bời trong cuốn sách? Mối quan hệ giữa ông của người cựu thủ quân của M.U thế nào?

À, tôi cũng xin không trả lời câu này luôn.



* Có tin đồn là Nicky Butt làm phỏng "cậu nhỏ" của ông trong phòng thay quần áo bởi một ấm trà? Ông trả đũa cách nào?

Câu này tôi cũng không trả lời. Những gì xảy ra trong phòng thay quần áo chỉ nên ở lại đó.



Lý lịch trích ngang

Tên đầy đủ: Peter Bolesław Schmeichel

Ngày sinh: 18-11-1963

Nơi sinh: Gladsaxe, Đan Mạch

Cao: 1,91m

Vị trí: thủ môn

Sự nghiệp thi đấu

1981–1984 Gladsaxe-Hero 46 trận (0 bàn)

1984–1987 Hvidovre 78 (6)

1987–1991 Brøndby 119 (2)

1991–1999 Manchester United 292 (0)

1999–2001 Sporting CP 55 (0)

2001–2002 Aston Villa 29 (1)

2002–2003 Manchester City 29 (0)

Sự nghiệp quốc tế

1987–2001 Đội tuyểnĐan Mạch 129 (1)

Club

Các danh hiệu đạt được

Cùng với Brøndby

Vô địch quốc gia: 1987, 1988, 1990

Siêu Cúp Đan Mạch: 1991

Cúp Đan Mạch: 1989

Cùng với Manchester United

Premier League (5): 1992–93, 1993–94, 1995–96, 1996–97, 1998–99

FA Cup (3): 1993–94, 1995–96, 1998–99

Cúp Liên đoàn: 1991–92

FA Charity Shield (4): 1993, 1994, 1996, 1997

UEFA Champions League: 1998–99

UEFA Super Cup: 1991

Cùng với Sporting Lisbon

Vô địch Bồ Đào Nha: 1999–2000

Cùng với Aston Villa

Cúp Intertoto: 2001

Cùng với đội tuyển Đan Mạch: Vô địch Euro 1992
 

notAbot

Well-known member
Bài đăng
1,614
Lượt thích
12
Fcoin
23,682.86FC
"Thủ môn giống như tay trống trong ban nhạc"



* Hậu vệ hay nhất mà ông từng chơi cùng là ai?

Steve Bruce và Gary Pallister là 2 người giỏi nhất xét trên khía cạnh một cặp trung vệ. Còn cá nhân thì Jaap Stam là siêu nhất. Bruce và Pallister có sự phối hợp ăn ý và bù khuyết cho nhau tốt hơn, đấy là lý do họ cũng chính là cặp trung vệ của đội tuyển Anh.

Với Stam, anh ta chưa từng có một đối tác thật sự ăn ý nào. Ronny Johnsen có vẻ như là người tương tác tốt nhất, nhưng anh ấy lại chấn thương quá nhiều. Thế là Stam lần lượt phải đá với Henning Berg, Wes Brown, Roy Keane hay Gary Neville, nhưng tất cả đều không thành vấn đề vì Jaap bao giờ cũng chơi tốt. Anh ấy là một tòa tháp đầy sức mạnh, rất nhanh và cực khỏe. Trong hành trình ăn 3 của M.U năm 1999, tôi nghĩ Stam đã chứng tỏ mình chính là trung vệ hay nhất thế giới. Anh ấy thật tuyệt vời.



* Ông có biết là các fan MU đã thất vọng như thế nào khi ông tuyên bố không muốn chơi bóng ở Anh nữa, nhưng sau đó lại trở lại khoác áo Man City?

Không, tôi chưa từng nói mình không muốn chơi ở Anh nữa. Khi rời Man United, tôi chỉ nói đơn giản thế này: tôi không muốn chơi với mật độ trận đấu dày như thế nữa. Những lời bịa đặt này đã khiến tôi cảm thấy thật sự thất vọng.

Sau tất cả những gì đã cống hiến cho Man United, thiết nghĩ tôi được quyền làm những gì mình thích. Ở Man City tôi chỉ chơi có 34 trận/mùa và tôi không nhất thiết phải chơi mọi trận đấu. Còn ở M.U tôi phải ra sân trong 56 trận. Vì thế tôi phải ra đi thôi.

Về mặt thể chất, tôi cảm thấy mình mệt mỏi sau 8 năm thi đấu liên tục. Tôi ngỡ như mình đã nói điều này quá rõ ràng với các fan United rồi chứ. Tôi luôn nhận được sự ủng hộ rất tốt từ phía các CĐV và những lời bịa đặt kia thật sự là một chuyện đáng buồn.



* Vì sao những người thay thế ông sau này lại không thành công, như Mark Bosnich?

Tôi không trả lời câu này.



* Kevin Keegan có thật là một người giỏi khích lệ cầu thủ như ông ấy tự hào?

Đúng đấy. Keegan luôn tự hào là ông ấy hiểu rõ cầu thủ của mình, biết được tính cách của từng người. Keegan luôn cố làm mọi thứ để cầu thủ của mình chơi tốt trong từng trận đấu. Từng được bầu là cầu thủ hay nhất châu Âu những 2 lần, sưu tập không biết bao nhiêu là huy chương và danh hiệu, Keegan là một người đáng để bạn lắng nghe.

Schmeichel & câu chuyện bí ẩn về MU (Kỳ 2) - 1


Một pha cứu thua đỉnh cao của Schmeichel trong trận MU gặp Tottenham năm 1994​



* Theo ông ai là thủ môn hay nhất thế giới hiện nay?

Đấy là một câu hỏi khó vì thủ môn giỏi ngày nay rất nhiều, nhiều hơn thời của tôi nhiều. Tôi nghĩ mình thích Iker Casillas của Real Madrid.



* Nghe bảo ông là fan của nhạc jazz. Nếu một người chập chững muốn nghe nhạc jazz, ông sẽ khuyên họ điều gì?

Câu này thật khó trả lời. Có rất nhiều, rất nhiều lĩnh vực liên quan đến jazz. Bạn thích tiếng piano không? Tôi thích piano vô cùng. Tôi thích bộ 3: piano, bass và trống. Còn nếu không thích piano thì không cách gì giới thiệu nhạc jazz cho bạn được. Bạn có thích nghe kèn trompet không? Hymn To Freedom của Oscar Peterson là một tuyệt tác. Nếu có bản nhạc ấy lúc này, tôi sẽ chỉ cho bạn những cái hay của nó.



* Thần tượng ngoài bóng đá của ông là ai?

Tôi có nói thì nhiều người cũng không biết, nhưng người hùng của tôi là những tay trống. Tôi thích tay trống của Sting, từng là thành viên cũ của The Police. Tôi thích những tay trống như Omar Hakim, Manu Katché và Vinnie Colaiuta. Tôi có thể xem băng ghi hình của họ cả ngày.

Tôi có nhiều sự cảm thông với các tay trống, những người giữ vai trò quan trọng nhưng không được xem trọng. Tay trống và thủ môn cũng giống nhau ở chỗ: họ luôn ở phía sau đội bóng của mình.



* Pha cứu thua đẹp nhất mà ông từng thực hiện là ở giải đấu nào?

Tại Premiership. Tôi đồng ý với những người đã bầu pha cứu thua từ cú dứt điểm của John Barnes là đẹp nhất của thập kỷ. Chúng tôi đang chơi với Newcastle ở St James’ Park, tôi lao ra để ngăn cú đánh đầu của anh ấy. Nhưng pha cứu thua tôi nhớ nhất là khi MU đá với Rapid Vienna tại Champions League hồi tháng 12/1996, người ta thậm chí đã so sánh pha bóng ấy với pha cứu thua của Gordon Banks trước Pele.



* Trong cuốn sách của mình, ông tỏ ra khá cay nghiệt với truyền thông. Vậy tại sao ông lại tham gia làm truyền hình sau khi giải nghệ?

Tôi không hề chỉ trích toàn bộ giới truyền thông, tôi chỉ chỉ trích những kẻ dựng nên một câu chuyện hoàn toàn do trí tưởng tượng và áp đặt vào cầu thủ mà thôi. Chứ thật ra tôi thực sự rất thích làm việc liên quan đến truyền thông, với BBC, hoặc Sunday Times. Tôi luôn cố tỏ ra công tâm hết mức có thể.



* Ông có nghĩ đến chuyện sẽ chuyển sang nghề cầm quân?

Tôi sẽ cố thử sức xem sao.



* Người dứt điểm tốt nhất mà ông từng biết là ai?

Ole Gunnar Solskjaer. Anh ấy luôn khiến tôi phát điên trên sân tập. Còn trong những trận đấu chính thức thì là Alan Shearer, Matt Le Tissier và Robbie Fowler. Vì sao họ giỏi ư? Ghi bàn vào lưới tôi là giỏi rồi.
 
Top