Có một giai đoạn trong đời, em đi làm mỗi ngày mà không còn cảm giác mình đang sống. Buổi sáng vẫn thức dậy đúng giờ, vẫn khoác áo, vẫn bước ra khỏi nhà như bao người khác. Mọi thứ diễn ra trơn tru đến mức không ai nghi ngờ. Nhưng bên trong em, có thứ gì đó đang mòn đi rất chậm.
Áp lực công việc không ập đến một lần. Nó tích tụ qua từng ngày. Qua những deadline nối tiếp nhau, những kỳ vọng không tên, những lần tự nhủ rằng chỉ cần cố thêm chút nữa thôi. Em cố thật. Cố để không bị bỏ lại phía...
Read more
Áp lực công việc không ập đến một lần. Nó tích tụ qua từng ngày. Qua những deadline nối tiếp nhau, những kỳ vọng không tên, những lần tự nhủ rằng chỉ cần cố thêm chút nữa thôi. Em cố thật. Cố để không bị bỏ lại phía...
Read more